Bạn đã hai hôm nghỉ học, ngày mai là thi học kì rồi. Cô hỏi các bạn trong lớp có ai biết bạn ốm hay làm sao. Có bạn nói, bố bạn đốt hết sách vớ bạn rồi, đánh vào đầu bạn nữa. Cô dạy ráng hết tiết 5 rồi đi theo một bạn khác. Chi mà con đường đi học của các bạn xa vậy, cua hết cua này đến cua khác, hết đường nhựa, đường bê tông, đường cát, đường đá rồi mới đến nhà nội bạn, nhà lấp ló sau tán cây xum xuê. Nội bạn nói bạn sang nhà ngoại, nội không nói gì chuyện sách vở.

Chiều, cô chạy xe lên nhà ngoại bạn. Còn không biết nhà ở ấp nào, chỉ biết có cái xã đó thôi, may sao hỏi mấy người thì ra nhà bạn. Cô đến, bạn nói “Cô”. Rồi khi cô vừa ngồi xuống, mới hỏi câu đầu tiên thôi, nước mắt bạn đã chảy ra. Cô hỏi bạn đau không? Bạn kêu con nằm ngủ nghiêng bên đó không được, đau. Bố con đốt sách tiếng Anh, sách Văn, đốt cặp con, sách vở môn khác thì xé hết rồi. Hôm đó con đi thi về rồi dẫn các bạn đi uống nước với ăn ổi rồi về muộn. Bố con đánh con nhiều …Mẹ con nói năm nay con nghỉ học, năm sau mới đi học lại. Cô hỏi con có thể và con muốn đi học trong năm nay nữa không, con bảo có, rất chắc chắn.

Cô gọi hỏi mẹ bạn. Mẹ bạn một mình sinh em bé nên năm nay chưa đóng được tiền học. Mẹ bạn đang đi làm xa, bao giờ có việc thì mới về. Dù để cho bạn sống với bố và nội, mẹ lại là người đóng tiền học cho bạn từ hồi đi học đến giờ. Dù đã biết chuyện nhà bạn từ trước, nhưng cuối cùng, câu chuyện vẫn là cái nghèo. Thì ly dị, thì nghiện ngập, thì chia ly, thì bạo lực, thì bao nhiêu cái mà bạn và các bạn khác đang phải chịu đựng, rốt cuộc đều quy về cái nghèo. Nào đâu xa lạ với cô nữa, câu chuyện ở Phú Quốc lại một lần nữa quay lại. Không xa lạ, nhưng mà cái cảm giác bất lực đến réo trong lòng nó cứ quặn đi quặn lại từ trưa nay.

Cô muốn ôm bạn quá. Nhưng rồi cô chỉ xoa lưng bạn thôi. Cô đã nghĩ rồi, cô cần phải tỉnh táo, “một trái tim nóng và một cái đầu lạnh”, nếu cô muốn giúp bạn được bất cứ một phần nào. Câu chuyện của bạn đâu phải chuyện buồn duy nhất cô và mọi người thấy từ khi về đây, nhưng hôm nay thì có lẽ cô không giữ được cái đầu lạnh nữa… cô chẳng biết làm gì cả. Cô nghĩ cô đang kể những chuyện này ra đây cũng là không nên kể? Nhưng mọi người phải được biết, để ít nhất thì làm chuyện gì đó đi, cô cũng chẳng biết là chuyện gì, cô chỉ biết ngày mai con sẽ đi thi và con sẽ lại đi học. Vì con xứng đáng với tất cả những điều đó.

Chiều nay mình vừa mở thùng sách quyên tặng của 2 bạn đóng góp từ Hà Nội, sách đều mới nguyên và nhiều ý nghĩa.

Trường hợp như bạn học sinh mình kể trên chỉ là một trường hợp trong nhiều trường hợp của học sinh mình trực tiếp đứng lớp, và MÌNH CẦN TIỀN đóng góp. Vậy nếu ai có thể đóng góp ít hay nhiều cho các bạn thì liên hệ mình. Tiền sẽ được dùng để hỗ trợ học phí và mua sách, đồng phục hỗ trợ các bạn

Năm nay Teach For Vietnam đang bắt đầu tuyển thế hệ fellow mới, cho những công việc không màu hồng. Ai có thể có trái tim nóng và cái đầu lạnh, không ngại cực thì apply. Hoặc chỉ cần trái tim nóng thôi cũng được rồi.

Tây Ninh, 10/12/2018