[Chuyện lớp học]
“Hôm nay nhận được thư của con, lá thư vỏn vẹn thế này “Em cảm ơn cô, nhờ chai thuốc gội chí của cô bây giờ em đã hết chí.” Ừ, chuyện là mấy hôm trước đương giờ học, con cứ chui xuống ngăn bàn ngọ nguậy chi dưới đó, mặc cô trên này “Cảm ơn nhóm 1 đã nhanh chóng làm theo hướng dẫn của cô nhưng cô vẫn đang đợi thêm một bạn nữa”. Và thế là cô đợi hoài luôn. Lại gần bàn thì mới bắt gặp ánh mắt lúng túng của con, trên tay là chiếc lược dày, dài không quá gang tay nhỏ, lưa thưa vài sợi tóc đang còn vướng ở răng lược. Cuối giờ, cô gặp con nói chuyện thì mới hay con bị chí mà nhà lại hết dầu gội đã lâu. Cô lại nhanh nhẩu “Sao không mua hả con?”. Câu hỏi trôi tuột khỏi miệng trước khi cô kịp nhớ ra là con ở với ông nội mà ông thì đi làm suốt. Thế có chán cô không chứ. Con chỉ nhoẻn miệng cười lắc đầu rồi xách cái cặp quá khổ so với thân hình còm nhom ra khỏi lớp. Hôm sau gặp con, cô dúi vào tay chai dầu gội trị chí mới mua hôm qua trên nhà thuốc thị trấn, dặn dò cặn kẽ cách sử dụng mà sợ các bạn thấy nên con khẽ dạ rồi cho vội vào cặp. Cũng phải hai tuần từ ngày đó, hôm nay cô đọc thư và cười một mình. Ờ, kể ra cô cũng không đáng chán cho lắm.”
Câu chuyện đến từ bạn Thi Thơ – Fellow thế hệ thứ 2 của Teach For Vietnam.